Chúng tôi lớn lên từ những lần game bài chắn

Mẹ tôi là một người nấu ăn rất tuyệt. Chúng tôi lớn lên từ những hương vị ngọt ngào và đậm đà trong từng món ăn của mẹ. Cả nhà tôi rất thích món bánh nướng nhân táo mà mẹ hay làm. Vỏ bánh giòn tan còn nhân táo thì có vị ngọt ngọt hòa quyện vị chua chua, man mát. Cứ vài ba ngày chúng tôi lại đòi mẹ làm món bánh này để ăn tráng miệng.
Thế nhưng bữa cơm tối nay kết thúc có gì đó khác lạ. Mẹ đặt lên trước mặt mấy bố con một đĩa bánh táo đã bị cháy. Tôi lo lắng nhìn bố rồi quay sang nhìn mẹ. Từ trước đến nay, mẹ tôi chưa bao giờ bất cẩn trong việc nấu nướng hay nấu hỏng bất cứ món gì. Tôi sợ bố sẽ bực bội và trách móc mẹ không cẩn thận. Tôi không muốn thấy mẹ và cả bố buồn chỉ vì một chiếc bánh táo hơi quá lửa.

Chúng tôi lớn lên từ những lần game bài chắn

Nhưng không, nhìn kìa, bố cắt một miếng bánh đưa lên miệng ăn trông thật ngon lành giống như những miếng bánh hoàn hảo mẹ từng làm trước đây vậy. Tôi ngạc nhiên quá đỗi. Bố tôi vốn rất khó tính trong chuyện ăn uống, chưa bao giờ ông chấp nhận một món ăn thiếu ngọt thừa mặn nữa là món bánh táo yêu thích bị cháy như thế này.
Tôi chờ đợi ông nói gì đó nhưng không, ông vẫn ăn bánh và hỏi han tôi về chuyện trường lớp. Mẹ tôi thấy thế bèn xin lỗi bố tôi vì món bánh táo bị cháy này. Tôi sẽ chẳng thể nào quên câu trả lời của bố tôi: “Em yêu à, món bánh táo này anh rất thích.”


Tôi đã hỏi bố tại sao ông không nổi giận vì thực sự món bánh đó bị cháy đen sì, rất khó nuốt mà ông vẫn ăn hết sạch phần của mình. Và câu trả lời của bố tôi đã giúp tôi có được bài học cho riêng mình.
“Con yêu quý, bố biết rằng mẹ con đã vất vả cả ngày ở chỗ làm. Mẹ đã chịu rất nhiều áp lực và căng thẳng thế nhưng mẹ vẫn cố về sớm, chuẩn bị bữa tối thật ngon cho cả nhà mình. Bố không thể vì một ngày mẹ làm bánh cháy mà tức giận với mẹ được. Con người không ai là hoàn hảo cả. Mẹ của con vậy, thế nên mẹ cũng có thể mắc bất cứ sai lầm nào. Nhưng không phải vì thế mà bố có quyền nổi giận. Ngược lại, bố và con, hai chúng ta phải biết ơn mẹ rất nhiều.”
Con người ai cũng có lúc phạm phải sai lầm dù lớn hay nhỏ. Chúng ta không thể chỉ chăm chăm đi soi mói, bới móc lỗi lầm của người khác rồi lên tiếng chỉ trích, trách móc họ mà quên đi những cố gắng trước đây họ đã làm được. Lòng bao dung và cảm thông chính là chìa khóa để cho mọi mối quan hệ được gắn kết bền lâu và tốt đẹp hơn.

Add a Comment