Chúng tôi tôi và anh đều thích đi đánh bài solo

Anh bảo em quên anh đi, bây giờ anh phải tán gái để cuối năm nay anh lấy vợ. Chán lắm. Khi anh nhận ra suốt thời gian yêu nhau a đã vô tâm với em thế nào thì cũng là lúc chúng ta phải rời xa nhau. Anh yêu em nhưng anh lại không muốn thay đổi, hành động vì em. Thất vọng lắm anh à.

Đây là câu chuyện về chúng tôi tôi và anh đều thích đi đánh bài solo, những người bạn thân quen nhau từ những ngày đầu lớp 9 khi mà kì thi học sinh giỏi huyện kết thúc chúng tôi được tuyển thẳng vô trường chuyên của huyện. Những mảnh ghép tính cách hoàn toàn khác nhau nhưng đã tạo nên một bức tranh sinh động được hoàn thiện dần theo năm tháng.

anh-lan-27-534

Tôi còn nhớ, những ngày đầu khi mỗi đứa một lớp chúng tôi có quen nhau qua những người bạn chung nhưng thực tình thì chả có mấy cái nhìn thiện cảm về nhau. Trẻ con mà. Mỗi đứa ghét nhau một kiểu. Đứa này thì bảo đứa kia vô duyên, kẹt xỉ đứa thì lại bảo vừa xấu vừa kiêu rồi lại lôi thôi rắc rối. Nếu kể ra thì cả tràng lí do cũng không hết được.

Chúng tôi tôi và anh đều thích đi đánh bài solo

Câu chuyện có lẽ sẽ chả đi tới đâu nếu chúng tôi không thi vào cùng một lớp và ngồi cùng một tổ. Đứa bàn trên đứa bàn dưới cùng nhau trải qua những chuyện vui buồn đáng nhớ của những lần đi đánh bài tá lả để bây giờ khi đã trở thành những bà mẹ bỉm sữa chúng tôi vẫn giữ vững tình cảm thân thiết như xưa. À không chúng nó thôi. Tôi thì sắp.

anh-lan-27-535

Tôi nhớ, giữa năm lớp 11 tôi có thích một cậu bạn cùng nhóm chúng tôi nhưng vấn đề là cậu ấy đã có người yêu rồi. Khuyên ra khuyên vào nhưng cuối cùng thì tôi vẫn chẳng thế dứt nổi cậu bạn kia. Chúng tôi lằng nhằng với nhau một thời gian mãi cho đến cuối năm nhất đại học tôi mới có thể hoàn toàn quên hẳn cậu bạn này. Nếu chỉ nói đến chuyện đánh bài qua mạng thì đây có lẽ sẽ có nhiều người trách tôi khi đã xen vào chuyện tình cảm của người khác nhưng đám bạn tôi thì không. Vì chúng nó là người đã bên tôi làm quân sư cho tôi trong suốt thời gian đó. Chúng nó hiểu rằng tình cảm lúc đó của tôi chỉ là sự ngu ngốc và bồng bột của tuổi mới lớn. Có những uổn khúc mà chỉ người trong cuộc mới hiểu hết được. Ngày đấy, khi sự trưởng thành chưa thực sự tới, cái tuổi mà người lớn chẳng ra người lớn trẻ con không ra trẻ con chúng tôi đã bên nhau, chia sẻ với nhau cùng giúp nhau trưởng thành. Những con người này là phần không thể thiếu trong sự trưởng thành của chính bản thân tôi.

Add a Comment