Ngày nào cũng đánh bài tiến lên mà không biết chán

Ngày mà tôi gặp em, bầu trời như xanh hơn tất thảy, mây cũng như trong trẻo và bồng bềnh hơn. Ngày ấy, tôi cũng chỉ đơn thuần hiểu được rằng, mình đã gặp được một người con gái dạy chơi sâm lốc đã làm thay đổi bầu trời của mình. Nhưng rồi  tôi lại không đủ sâu sắc để hiểu được rằng, tôi đã gặp được một người con gái yêu tôi hơn bất kì ai khác.

Ngày mà tôi gặp em, em vẫn còn là một cô gái rất mong manh vai gầy. Yêu hết mình và sống vô tư mà chẳng lo nghĩ điều gì. Những giây phút được ở bên em, tôi vẫn luôn cảm thấy mình đang sống ở dưới một bầu trời dịu mát. Không hề có bụi bặm, không hề có bon chen, lại game bài online càng không vì vật chất mà lừa gạt lòng tin của nhau. Trở về bên em, tôi chỉ giống như một đứa trẻ. Cũng giống như em, cứ đơn giản lắm là vui thì cười và buồn thì là bật khóc.

Tôi biết mình đã yêu em, một tình yêu rất chân thật. Bởi chỉ có tình yêu chân thật mới có thể khiến cho con người ta trở nên khác biệt với lớp vỏ ở bên ngoài. Khi trút bỏ những lần đánh bài tiến lên xuống những lớp vỏ bọc ấy đó cũng là lúc ta được ở bên cạnh người mà mình yêu thương nhất. Đó chính là bình yên. Đó chính là tình yêu, của tôi, của em và của những con người vẫn đang yêu bằng cả trái tim không toan tính.

hướng dẫn nạp và đổi tiền khi chơi game online

Ngày nào cũng đánh bài tiến lên mà không biết chán

Dẫu biết tình yêu trên cuộc đời là bất biến, nhưng cũng có những lúc, chúng ta mải miết chạy trên đường băng của cuộc đời mà quên đi vẫn luôn có một người vẫn đang mong mỏi mình trở về. Và rồi người ấy lại chơi tiến lên miền nam cũng cần có những yêu thương. Rồi cũng có những lúc, chúng ta quên mất đi giá trị của tình yêu để đặt lên trên  đó những hoài nghi giận hờn.

Vậy là, ngày mà tôi xa em, bầu trời chuyển sang xám một màu đến nao lòng. Vậy mà trời lại chẳng hề đổ mưa lúc tôi đi, để cho giọt nước mắt cứ chảy dài ở trên má em thay cho những hạt mưa… Ngày tôi gặp em, lúc ấy bầu trời gay gắt và nóng nực vô cùng, giống như đang muốn cách xếp bài khi chơi tá lả đốt cháy tất cả. Tôi vẫn nhìn thấy ở phía bầu trời của em đó là những dịu mát cuộc đời, những trong trẻo của tâm hồn khi ấy, nhưng cũng đã không còn bình yên. Còn ở phía bầu trời của tôi thì đang là bão tố, là gió xoáy hết cả cõi lòng. Tôi đã không còn tìm đâu được một góc dành riêng cho mình ở dưới khoảng trời trong xanh kia nữa. Cũng đúng, tôi không nên tham lam quá nhiều điều cho riêng mình mới phải.

 

 

Add a Comment