Người ta bảo mẹ chơi game bài magic

Băng Di,là một cô gái bất hạnh và đáng thương.Cái tên ấy là tên ba mẹ đặt cho cô.Nó khiến ai cũng phải tò mò.
Cô thường ngồi sau khung cửa, ngồi hàng giờ… im lặng nhìn mọi thứ. Đó là sự lặp lại, một thói quen hình thành từ khi cô chưa sinh ra. Là mẹ cô,bà mất chồng trong một cơn bạo bệnh.Bà vẫn nhớ ông ấy,ngày nào bà cũng dành hàng giờ để ngồi bên cửa sổ.
Người ta bảo mẹ cô điên.Bà nội không cho mẹ nuôi cô vì sợ. Mẹ hay dấm dấm dúi dúi cho Lăng củ khoai, cái bánh rồi lại chạy, lại cười. Những đứa trẻ trong xóm hay trêu cô,vì vậy cô ít có bạn.Cô sống một mình,khép kín.
Rồi mẹ cô cũng ra đi,bà bị chết đuối.Khi ấy cô còn quá nhỏ để hiểu được nỗi đau mất mẹ.Người trong làng lại bàn tán…

Người ta bảo mẹ chơi game bài magic

Nội thương cô nhiều lắm.Cô cảm thấy chán ngán khi phải đóng vai một con người hạnh phúc. Cô hoang mang, nhiều khi muốn tìm sự giải thoát…
Cô nghĩ về tương lai của mình. Hiện giờ, mọi người cho rằng đầu óc cô có vấn đề vì cô thi đậu hai trường đại học, vậy mà không chịu đi. Chỉ còn một tháng nữa là khai giảng. Ai cũng nói cô bị khùng vì mẹ cô là người điên và cô đã từng bú sữa mẹ. Lăng vẫn mặc. Tất cả mọi thứ đang chìm dần vào màn đêm. Đằng sau khung cửa, nơi Lăng cảm thấy an toàn nhất, bình yên nhất cũng là nơi nỗi buồn tuổi thơ đang dìm dần cô.
Tiếng sáo du dương, dìu dặt ôm lấy bờ vai Lăng, len vào tóc Lăng êm ái như làn gió thoảng, chợt cuồn cuộn như tiếng sóng vỗ. Tâm hồn cô dường như đang cuộn lại theo tiếng sáo. Cô đang nghe cuộc sống bừng dậy. Phải rồi, có tiếng chim rúc rích tranh mồi, những đợt gió thu cuốn theo xào xạc từng chiếc lá, mưa đang lướt trên mái tranh… Chưa bao giờ cô cảm thấy cuộc sống có những điều kì diệu đến thế. Tự nhiên cô có cảm giác tù túng nơi khung cửa, cô muốn chạy ra tìm người thổi sáo.


Và cô thấy trước ngõ nhà cô, người thổi sáo đã đến tự bao giờ. Cô không ngạc nhiên vì ông đã bước sang tuổi trung niên, cái tuổi đủ chín chắn để có thể cảm nhận được vị đắng cay, ngọt ngào của cuộc sống. Nhưng ông ấy bị mù.
Cô chạy ra ngõ, tay cầm vài đồng bạc lẻ nhàu nát nhét vội vã vào tay ông. Ông ta ngừng thổi sáo vào nói đủ nhỏ.Ông nói rằng cuộc sống này tuy có nhiều khó khăn,nhưng những khó khăn đó tưởng chừng là điều không tốt đẹp,nhưng thực ra nó vẫn mang một giá trị tốt đẹp nào đó. Cô cảm thấy chua xót, ở đâu cũng có những điều không công bằng, vậy mà cô vẫn tự nhốt mình vào sự tuyệt vọng bấy lâu nay. Sao cô nhận ra điều này muộn quá? Những vấn đề khó khăn sẽ bớt khó khăn hơn nếu ta đương đầu với nó một cách quả quyết.
Lăng vào nhà, tiếng sáo vẫn làm cô bồng bềnh. Lần đầu tiên Lăng không muốn nghĩ về những gì đã qua…

Add a Comment