Sương nhớ lại cái ngày xưa đánh bài đổi tiền

Sương đã viết 1 tác phẩm của riêng 2 chúng ta. Sương muốn Tuấn là người đầu tiên đọc nó. Tuấn hãy cảm nhận xúc cảm của nhân vật chính nhé ! Cũng như ngày xưa, khi Tuấn vẽ tranh để tỏ tình với Sương đấy. Sương hiểu, giờ thì Tuấn hãy hiểu Sương nhé !

Sương nhớ lại  cái ngày xưa, Tuấn và Sương yêu nhau lắm, thương nhau đánh bài trên mạng lắm. Đi đâu cũng có đôi. Khi Tuấn đi vẽ nơi xa để lấy cảm hứng. Sương cũng thu xếp công việc để đi cùng. Cũng nên như vậy phải không ? Sương là một nhà văn tự do, cũng cần lắm những xúc cảm của riêng mình.

Sương nhớ lại cái ngày xưa đánh bài đổi tiền

Sương không mơ mộng trong tình yêu đâu nhé ! Nên sự trân thật đến ngô nghê của Tuấn làm trái tim Sương Rung động mãnh liệt. Sương có thể nói dối trong văn chương, nhưng với tình yêu, Sương sẽ yêu hết mình. Cho dù nghèo hay giầu, Sương vẫn yêu chỉ mình Tuấn thôi. Nhưng khi đánh bài câu cá Bức tranh “ Áo dài Việt Nam ‘’ của Tuấn đã tạo nên tên tuổi của Tuấn khi Tuấn đoạt giải nhất cuộc thi “ Tài năng toàn Thành Phố ‘’. Tuấn nổi tiếng, Tuấn thay đổi ?

Không nói trước được điều gì phải không ? Tuấn nổi tiếng, được báo đài quan tâm. Rồi lên tivi. Vẻ đẹp lãng tử của Tuấn khiến bao cô gái yêu mến. Rồi họ làm quen với Tuấn, Tuấn viết thư, nhắn tin đáp trả sựn hâm mộ của họ. Tuấn vô tình thích thích họ lúc nào không hay.

Tuấn biện minh như thế mỗi khi Sương buồn vì cảm thấy tình cảm của Tuấn không còn được như xưa. Tuấn ít thời gian bên Sương hơn. Ít thời gian quan tâm xem dạo này Sương có viết được gì không ? Công việc có thuận lợi không ? Sức khỏe thế nào ? Thay vào đó là những hồi chuông dài không ai bắc máy khi Sương gọi điện tới. Có chăng vẫn là chỉ mấy câu nói: Xin lỗi, dạo này anh bận lắm. Không có thời gian đánh bài phỏm nghỉ ngơi. Anh sẽ gọi điện sau nhé ! Và hết ! Chỉ cần nghe giọng nói của Tuấn la Sương cũng vui rồi, nhưng nếu nhiều lần như thế …

Sương cũng mừng lắm, khi ra trường gần 2 năm rồi Tuấn mới thấy được chút tương lai. Sương cũng mừng khi những đứa con tinh thần của mình được mọi người đón nhận. Sương cũng là nhà văn nên Sương hiểu lắm. Nhưng nếu cứ mãi vì sựn nghiệp mà không màng đến Sương phúc riêng thì có phải là sống trong cô đơn không ?

 

 

 

 

Add a Comment